pha trinh chi gai truoc khi lay chong

Đỗ Thị Hà tập luyện lấy lại vóc dáng trước khi về nước. Tại Houston, Đỗ Thị Hà được chị Khánh Hoàng - em gái đạo diễn Hoàng Nhật Nam hỗ trợ. Đỗ Thị Hà sinh năm 2001, quê Thanh Hóa, là sinh viên Đại học Kinh tế Quốc dân, đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2020. Cô cao Kể về phân cảnh khiến Thu Hà nhớ nhất đó là thời điểm Thương giả vờ bị thương dẫn tới việc mẹ (NSND Lan Hương) mắng Khánh (Lan Phương), lí do đã gây hoạ cho chị chồng của cô. Cảnh vỡ ly là thật, khi đẩy ra dù rất cẩn thận nhưng đã dẫm phải mảnh vỡ nên cũng mệt phết. Diễn viên Thu Hà đã phải chuẩn bị tâm lý cho việc này để hoàn thành cảnh quay. 2 vo chong em lay nhau duoc 2 nam va co 1 con 1 tuoi.chung em da khong quan he voi nhau tu khi em co thai duoc 4 thang bi doa say,chong em kieng so em bi say thai.khi em sinh song va tu do den bay gio da duoc gan 1 nam roi ma vo chong em chi quan he voi nhau duoc 10 lan.chong em rat dung dan ko choi boi trai gai gi o ben ngoai ca chi co moi tat la hay di uong ruou voi ban be vi ham vui.vay ma Tối 15/7, gia đình ca sĩ Thiện Nhân lên tiếng cầu cứu cộng đồng mạng vì mất liên lạc với con gái, sau khi cô chuyển tới TP.HCM để chung sống với người yêu đồng giới tên Ngân Trác (35 tuổi). Phía gia đình Thiện Nhân khẳng định cô bị dụ dỗ bỏ nhà đi song không cho Quá sợ hãi, chị Lan kêu la: "Ối mẹ ơi, cứu con với" thì tiếp tục bị Hào bị mồm lại không cho kêu và dọa tiếp "Mày có im mồm không, nhà nó vang, kêu nữa là tao giết bây giờ". Sau đó, Hào dùng tay giữ chặt khống chế chị Lan rồi lột hết quần áo và thực hiện hành vi bỉ ổi của mình, mặc cho chị Lan giãy đạp và cố gắng chống cự. Site De Rencontre Témoins De Jéhovah. - Con gái ạ! Trái tim người đàn ông giống như cái động không đáy. Phụ nữ vì yêu mà muốn bước vào tận sâu trong cái động ấy. Con gái thân thương của mẹ! Vậy là ngày mai con sẽ bước qua đò, cuốn sách cuộc đời con sẽ mở sang một trang mới. Trước khi con gái đi lấy chồng, người mẹ nào cũng sẽ trải qua những giây phút dài nhất của cuộc đời với rất nhiều hạnh phúc và cũng rất nhiều ưu tư, lo lắng giống như mẹ lúc này. Mọi người thì vẫn nói, con gái đi lấy chồng thì con vẫn là con gái bố mẹ, có khác gì đâu. Nhưng mẹ biết, khi những người con gái bước qua cánh cửa chứa đầy kỷ niệm bé thơ mà cô gắn bó, cô đã không còn thuộc về ngôi nhà ấy nữa, dù thế nào - cuộc đời của cô cũng đã thành một mảnh đời riêng, không còn thứ keo nào có thể gắn kết cô vào với những mảnh ghép của ngôi nhà và những ký ức cô từng nắm giữ. Khi con gái chưa lấy chồng, cho dù cô đã bước sang tuổi của một người phụ nữ trưởng thành, thì trong mắt bố mẹ - cô mãi mãi chỉ là đứa trẻ cần được chăm sóc và được yêu thương, cô mãi mãi không lớn lên, mãi mãi là nỗi bận tâm, lo lắng của bố mẹ cho đến ngày họ bước về vùng đất khác. Chỉ đến khi, có một người đàn ông đến và đưa cô đi, chỉ cho cô thấy nơi cô phải thuộc về, cô mới là một người trưởng thành, dẫu rằng bố mẹ cô vẫn sẽ dõi theo từng bước chân của cô. Nhưng họ biết, đứa con của họ giờ sẽ phải tự mình gánh vác và lo lấy cuộc đời nó, họ không thể chạm vào và nâng đỡ con họ dậy khi nó vấp ngã như ngày còn bé... Vậy nên, trước giờ phút con thuộc về vòng tay một người đàn ông khác, người từ nay sẽ lo lắng và chăm sóc con thay bố mẹ, mẹ chỉ muốn nói với con đôi lời. Hạnh phúc của người phụ nữ đơn giản lắm. Đừng nên tham lam và đòi hỏi ở người đàn ông tình yêu trọn vẹn và tuyệt đối. Ảnh minh họa. Con gái ạ! Trái tim người đàn ông giống như cái động không đáy. Phụ nữ vì yêu mà muốn bước vào tận sâu trong cái động ấy. Nhưng là, càng bước càng thấy hun hút, hoang mang và hoảng sợ rồi tự mình chết đuối lúc nào chẳng biết. Hạnh phúc của người phụ nữ đơn giản lắm. Đừng nên tham lam và đòi hỏi ở người đàn ông tình yêu trọn vẹn và tuyệt đối. Một người đàn ông tốt và yêu thương con, không phải là người đàn ông sẽ mở toang cánh cửa trái tim mình để con có thể nhòm vào đó, nhìn thấu rõ tâm can. Đàn ông chỉ cho con thấy tình yêu bằng miệng, là đàn ông bỏ đi. Miệng nói thì gió bay, những kẻ rơi nước mắt vì tình yêu, những kẻ luôn miệng sống chết vì tình yêu, sẵn sàng vứt bỏ cả mạng sống mình vì tình yêu là những kẻ không thể và sẽ không bao giờ là chỗ dựa tin cậy và bền vững. Một người có thể tự giết bản thân mình, cũng sẽ có ngày cầm được dao đâm người khác. Con hãy nhớ, người đàn ông xứng đáng để con dựa vào - là người có thể đi trăm ngàn nẻo đường, vẫn quay về bên gia đình, bên vợ con. Và con gái, con hãy luôn khắc ghi Một người vợ tốt là gì? Là không nên và tuyệt đối không bao giờ được mở miệng ra đòi hỏi bình đẳng - ngang hàng ngang vế với chồng. Hạnh phúc của người phụ nữ là "giữ lửa" cho gia đình, cho dù có lúc con thấy trăm bề thiệt thòi, trăm bề vất vả, con phải luôn nhắn nhủ mình rằng - người phụ nữ sinh ra vốn không phải để tranh đấu quyền lực. Thượng đế cho phụ nữ một trái tim nóng là để sưởi ấm gia đình. Chỉ có gia đình mới là hạnh phúc suốt đời của người phụ nữ. Một người đàn ông thành công là luôn có người phụ nữ âm thầm ở đằng sau. Một người phụ nữ hạnh phúc là luôn có người đàn ông tin cậy. Không có vợ chồng nào đi đến trọn vẹn cuối đời mà không trải qua sóng gió. Những khi bát đũa xô lệch, con hãy đặt tay lên trái tim mình mà nhớ lại tháng ngày con và chồng đã yêu thương nhau. Tình yêu không phải là tất cả để người ta đồng hành với nhau đến hết đời, có những thứ lớn hơn cả tình yêu đó là khi hai con đủ tin cậy và hiểu nhau để giữ cho mình một chữ "Nghĩa". Để đi hết con đường, thì người ta phải có đủ niềm tin, có đủ kiên nhẫn, có đủ vị tha, có đủ cảm thông, yêu thương thôi thì không đủ. Vì vậy, con gái - đừng bao giờ cố gắng bước vào tận sâu trong trái tim người đàn ông để cân đo đong đếm tình yêu người ấy dành cho con. Giữ một người đàn ông, giống như giữ một sợi dây, kéo căng thì đứt, chùn tay thì rơi - con có đủ thăng bằng - con sẽ là người hạnh phúc. Mẹ đã từng trải qua những giây phút không thăng bằng của cuộc đời, những thăng trầm của năm tháng đã dạy mẹ một điều, rằng đến một lúc nào đó, cái mà tất cả đàn ông, đàn bà sinh ra trên cuộc đời – khi trải qua hết những năm tháng hoa niên tươi đẹp, đã mệt mỏi những tranh đấu, đã chán rong ruổi trên con đường đến danh vọng, chợt nhận ra hạnh phúc chỉ là bình an một đời. Cuộc đời là những chuyến đi và gặp gỡ, người con thấy trên đường đời rất nhiều, có thể giây phút nào đó, con sẽ lạc lối nhưng rồi con gái ạ, những mộng tưởng thì dễ thêu dệt, nhưng sự bình yên của cuộc đời thì cần rất nhiều những yêu thương, những cảm thông, những tin tưởng. Khi giông tố đi qua, con dễ nghiêng lòng cũng giống như cành cây oằn mình trước bão tố, nhưng cây không đổ, chỉ có lòng người thì dễ đổi thay. Bởi vì thế, con biết không, xã hội ngày nay có bao nhiêu gia đình đổ vỡ, họ có thể lấy ra rất nhiều những lý do để biện hộ, nhưng duy chỉ có một lý do mà họ không biết và không bao giờ biết, đó là họ đã đặt cái tôi của mình lên trên sự bền vững của một mối quan hệ quá nhiều. Đã là quan hệ vợ chồng, thắng thua, được mất – có còn quan trọng quá không con? Chúng ta có thể tranh đấu cả đời với người ngoài, nhưng trong gia đình, chúng ta chỉ có hai nguyên tắc tôn trọng và nhường nhịn. Giữa đàn ông và đàn bà, có xóa nhòa đến đâu, cái ranh giới bình đẳng cũng không thể thay đổi được sự thật – rằng đàn bà sinh ra là phái yếu, đàn bà chỉ có thể đứng sau đàn ông thôi. Đứng sau không phải là hèn kém, đứng sau là để hạnh phúc được vẹn tròn. Con gái, những năm tháng cuộc đời rồi cũng qua mau, khi còn trẻ - con có rất nhiều chọn lựa, nhưng bước vào cuộc sống gia đình – con chỉ có thể vì chọn lựa của mình mà cố gắng, mà tranh đấu với chính mình. Yêu và lấy một người - hoàn toàn không phải vì người ấy có thể lo cho con một tương lai yên ổn, sung sướng nhàn hạ, mà là ngay cả khi con bước đi bên người ấy, với những nỗi lo mơ hồ đè nặng hai vai nhưng cuối cùng quan trọng nhất vẫn là con dám đứng lại, ở cạnh bên, nắm lấy đôi bàn tay cũng đang run rẩy trước tương lai của người ấy để cùng nhau san sẻ và mò mẫm trong bóng đêm cuộc đời đang đợi mỗi người ở phía trước. Hạnh phúc giản đơn nhưng khó giữ, người tỉnh táo không phải người không dám uống, mà là người dũng cảm uống một lần cho say để tỉnh dậy và tiếp tục, suốt đời không mụ mị. Và như thế, con gái – ngày mai con hãy vững bước qua đò! Diệp Tử Mộc ghi Theo 4 kiểu váy hè bạn nên sắm bởi không chỉ xinh mà còn chẳng sợ lỗi mốt Trong gia đình Lợi hiện tại trong số 5 chị gái gồm chị Hai Hảo, chị Ba Hường, chị Tư Nghĩa, chị Năm Hoàng và chị Sáu Minh đã qua Đài Loan lấy chồng có chị Tư Nghĩa là người chị mà Lợi yêu thương và kính trọng nhất vì chị rất có tình cảm, nuông chìu và chăm sóc Lợi từng ty từng tý còn hơn cả mẹ. Bởi lẽ, từ nhỏ đến lớn, hai chị em thường trò chuyện đùa giỡn với nhau ; đi đâu cũng đều dắt nhau đi, ăn gì cũng đều san sẻ cho nhau. Lúc nào hai chị em cũng quấn quýt bên nhau như hình với bóng, như lúa với nước, như áng nắng và mặt trời ; thậm chí từ lúc Lợi được 2 tuổi cho đến khi 11, 12 tuổi, chị Nghĩa và Lợi vẫn còn ngủ chung với nhau. Năm nay, Lợi 16 tuổi còn chị Nghĩa thì 27, nghĩa là hai chị em cách biệt nhau 11 Lợi bắt đầu vào học lớp 10 thì so với lúc còn nhỏ, tình cảm giữa hai chị em càng sâu đậm và nồng nàn hơn. Tuần nào cũng vậy cứ hễ tối thứ bảy, ăn cơm chiều xong là Lợi dắt chiếc xe đạp mini ra khỏi nhà và chở chị Nghĩa ngồi nơi yên sau để đi xem phim rồi đi uống café hay ăn chè, ăn bánh bèo, bánh khọt…; còn chủ nhật thì mới sáng sớm, chị Nghĩa đã mượn xe Honda Dame của bố chở Lợi đi chơi xa, khi đi Vũng Tàu, lúc xuống Long Hải, có lần hai chị em đến tận cả Lộc An…Chị Nghĩa sau khi thi Tú tài xong, do sức học cũng không được khá cho nên chị xin vào làm ở xí nghiệp đông lạnh Thị xã Bà Rịa với đồng lương hàng tháng khá cao, vì vậy không những có tiền đi chơi cùng Lợi mà chị còn mua sắm cho Lợi rất nhiều thứ nào là quần áo, nào là mũ nón, nào là giày dép, nào là dụng cụ học tập ; thậm chí, chị còn cho Lợi cả tiền tiêu vặt. Từ trước đến giờ, luồng tư duy quan hệ tình cảm của Lợi đối với người chị thứ tư của nó luôn ở mức độ bình thường nhưng thời gian gần đây, dù muốn dù không, nó vẫn phải tự thừa nhận rằng mối quan hệ ấy đang dần dần thay đổi. Nguyên nhân thì cũng chẳng phải xa lạ gì, chính là sự ảnh hưởng từ năm cuộc tình tội lỗi loạn luân với bốn người chị ruột và một người chị họ ; hơn nữa, trong khi tiếp xúc hoặc chơi đùa với chị Nghĩa thì sự đụng chạm vô tình như nắm tay, cạ vai, cọ ngực… là chuyện ngẫu nhiên. Do vậy, có thể nói là Lợi đang để ý đến chị Tư của nó ; nó không còn xem chị Nghĩa là chị của nó nữa mà là…Lợi thích chị Nghĩa chẳng qua cũng là điều dễ hiểu thôi. Vì trong gia đình, đứng sau chị Năm Hoàng, chị Tư Nghĩa phải nói là rất có nhan có mái tóc dài phủ xõa kín cả lưng, lúc nào cũng đen nhánh, thướt tha, mềm mại, óng ả, mềm mại, êm ái và mịn màng như nhung. Khuôn mặt chị tròn trịa và đẹp như một vầng trăng với làn da trắng bóc như trứng gà lột ; vầng trán chị tuy thấp nhưng đã được bù lại bằng cặp mắt to tròn, đen láy, long lanh, ngời sáng và cong vút hai hàng mi sắc lẻm như dao cau có thể hốt hết hồn vía của bất kỳ người nào đó. Sống mũi của chị tuy thấp nhưng nhỏ gọn và cân đối nằm giữa hai gò má trắng hồng nhô cao hai lưỡng quyền. Vầng cổ chị cao, lộ rõ ba ngấn và ưu điểm nổi nét nhất trên khuôn mặt chị Nghĩa chính là đôi môi hình trái tim đều đặn, dày mọng, thắm đỏ và hơi dảnh người, vóc dáng chị Nghĩa hơi thấp nhưng không mập mạp sồ sề mà lại rất cân đối, thon thả và rất có da có thịt, tạo nên những đường nét cân đối, hài hòa, gợi cảm trên một pho tượng Thần Vệ Nữ do thiên nhiên tuyệt tác nên. Một yếu tố nữa khiến cho Lợi thích chị Nghĩa là do chị tuy đã 27 tuổi đầu nhưng vẫn phòng không gối chiếc, thậm chí một người bạn trai cũng chưa hề có nữa là. Lúc đầu, chị Nghĩa hoàn toàn không hề đề ý gì đến sự thay đổi tình cảm, tâm trạng và suy nghĩ của thằng em út ; chị vẫn hồn nhiên, vô tình, bình thản trước con tim đang rỉ máu của Lợi. Rồi một buổi chiều nọ, Lợi rước chị Nghĩa từ Xí nghiệp đông lạnh về nhà bằng xe đạp, do trời mưa quá lớn, hai chị em phải chạy vào trong khu nhà ***g chợ đang xây dở dang để trú mưa. Áo chị Nghĩa ướt sũng nước nơi phần ngực của chị, dính sát vào người làm lộ rõ lớp da thịt bồng đào trắng nõn của chị. Chị Nghĩa mãi lo nhìn trời mưa, bất chợt chị quay sang ngó Lợi thì thấy thằng em đang nhìn chòng chọc vào ngực áo bị ướt của chị khiến chị phải đỏ bừng cả mặt. Khi phát hiện chị Nghĩa đang ngó mình, Lợi hơi mắc cỡ, nhìn chị một chút rồi quay sang chổ khác. Lần đầu tiên, chị Nghĩa nhận thấy ánh mắt của Lợi nhìn chị thật khác lạ. truyen sex vo chongSau ngày đó, tuy đã hơi ngờ ngợ về Lợi nhưng chị Nghĩa vẫn cho rằng Lợi nhìn chị chẳng qua là vô tình cho nên chị vẫn tiếp tục quan hệ chị em bình thường như mọi khi. Một buổi tối thứ bảy, ngồi cạnh Lợi xem phim trong rạp Châu Thành, bất chợt chị Nghĩa phát hiện ra rằng thằng em út của chị không phải là vô tình nữa. Khi phim chiếu được khoảng 30 phút, chị Nghĩa thấy bàn tay trái của Lợi làm như là vô tình nắm lấy mân mê bàn tay phải mềm mại của chị. Chị Nghĩa giựt tay ra rồi lát hồi, bàn tay phải của chị lần về chổ cũ thì y như rằng, lần thứ hai bàn tay trái của Lợi lại nắm bóp lấy bàn tay phải của chị. Tình hình diễn ra liên tiếp ba, bốn lần như vậy ! Không hiểu sao đến lần thứ năm, chị Nghĩa lại để yên bàn tay của mình trong bàn tay của thằng em. Hai chị em yên lặng, mắt vẫn cứ nhìn lên màn hình nhưng không thể nào biết được là mình đang xem cái gì, trống ngực đánh thình thịch, hơi thở dồn dập, cả người đổ mồ hôi dầm dề mặc dù quạt máy trong rạp hát vẫn chạy vù vù. Đến khi ra về, vừa quẹo vào con đường cặp giữa Nhà Thờ Bà Rịa và trường cấp I Nguyễn Thanh Đằng thì xe đạp bị lủng lốp, hai chị em đành phải đi bộ. Do trời quá tối, chẳng may vấp phải cục đá, chị Nghĩa đau đớn ngồi sụp xuống. Lợi lật đật dựng tó xe đạp rồi cúi xuống đỡ vai dìu chị Nghĩa đứng bóng tối, trên con đường vắng vẻ, mùi da thịt con gái hòa quyện với mùi nước hoa, mùi son phấn, mùi xa bông Camay thoang thoảng từ mái tóc, từ thân thể chị Nghĩa khiến Lợi không cầm lòng được và trong phút chốc, Lợi bất ngờ vòng tay ôm đại chị Nghĩa rồi hổn hển hôn lên tóc, lên má chị. Vì không ngờ được, chị Nghĩa lúc đầu đứng yên chịu trận rồi dùng dằng, xô Lợi ra, bước đi về một mạch mặc dù chân chị vẫn còn cảm thầy đau. Sau đêm hôm ấy, chị Nghĩa cố tình tránh mặt Lợi liên tiếp mấy ngày liền ; không phải là chị giận em mình mà vì thực tình mà nói, khi Lợi ôm chị hôn vào cái đêm hôm ấy đã làm cho tâm tư tình cảm của chị bị nhiều xáo trộn và khắp cả châu thân chị liên tục bị hành hạ bởi một thứ cảm giác hết sức kỳ lạ, làm cho tâm hồn, đầu óc chị lâng lâng khó hiểu. Mỗi khi nhớ lại cảm giác đó, chị Nghĩa cứ thấy trồng ngực mình rộn ràng lên, máu trong người như sôi sùng sục làm cả người hầm hập nóng, khuôn mặt đỏ bừng lên. Chị Nghĩa tự hỏi không biết có phải là chị cũng đã thích Lợi, thằng em út của chị không ? Một buổi tối, chị Nghĩa phát hiện ra có một tờ giấy gấp tư nằm rớt nơi phía trong cánh cửa phòng ngủ của chị. Chị nhặt lên, mở ra thì thấy hàng chữ ghi nắn nót “Em xin lỗi chị về chuyện tối hôm bữa. Chị tha lỗi cho em. Chị đừng giận em nhé!”. Chị Nghĩa chỉ cười thầm, không có phản ứng chi ngày sau, vì được nhà trường thưởng một số tiền khá lớn trong cuộc thi viết văn đề tài mùa hè, để lấy lòng chị Nghĩa và làm chị nguôi giận, Lợi mua nào là xà bông Camay, nào là dầu thơm, son môi, thậm chí cả một chiếc nón kiểu rất đẹp rồi lén bỏ vào phòng ngủ của chị Nghĩa lúc chị khóa cửa đi làm. Chị Nghĩa rất vui, âm thầm nhận hết những món quà của Lợi. Sau một tuần lể cấm vận, chị Nghĩa và Lợi đã bình thường hóa lại được mối quan hệ chị em gắn bó dù biết là trong thâm tâm cả hai chị em đều đã cảm thấy thích nhau. Dĩ nhiên, gia đình Lợi hoàn toàn không hề có ai biết được chuyện gì đã xảy ra giữa chị Nghĩa và Lợi ; cũng không ai ngờ được chuyện gì sắp xảy ra giữa hai chị em. Chị Nghĩa và Lợi vẫn đi chơi, đi xem phim, đi ăn uống bình thường như mọi khi và đôi lúc, hai chị em âu yếm tay trong tay ; chỉ có thế thôi chứ cả hai chưa dám đi đâu quá xa tới những chân trời vô vọng đầy những hồn ma tội lỗi bóng quỷ loạn luân. Một buổi sáng, có gia đình một người bạn của bố Lợi ở Sài Gòn đến gia đình Lợi vừa để thăm viếng vừa để cầu hôn chị Nghĩa cho con trai họ năm nay đã 30 tuổi rồi nhưng vẫn chưa có ý trung nhân và đang làm việc cho một doanh nghiệp ô tô tư nhân. Không ngờ, buổi cầu hôn này lại diễn ra chóng vánh và kết quả là chị Nghĩa dù muốn dù không vẫn phải chấp nhận “áo mặc sao qua khỏi đầu”, đó là ngày vu quy của chị Nghĩa sẽ cách ngày cầu hôn 10 ngày là ngày hôm sau, gia đình Lợi bắt đầu chộn rộn công việc chuẩn bị đám cưới cho chị Tư Nghĩa. Do vậy, hai chị em Nghĩa và Lợi ít có thời gian chuyện trò hay đi chơi với nhau. Lợi để ý thấy chị Nghĩa vẫn bình thường như mọi ngày, trong khi nó buồn thấu ruột thấu gan vì chẳng bao lâu, nó sẽ hoàn toàn xa cách người chị xinh đẹp mà nó đã đem lòng yêu mến. Một lần, nhân lúc chở chị Nghĩa đi làm, chị Nghĩa nói với nó là có dám đi chơi cùng chị vào buổi tối qua đêm không vì chị có rất nhiều chuyện để nói với nó. Trong lúc Lợi vẫn còn chưa trả lời được thì chị Nghĩa nói với nó là cứ chuẩn bị, còn 4 ngày nữa sẽ đi. Đêm hôm đó, phải nói là Lợi không sao ngủ được. Nó cứ trằn trọc, thao thức mãi, nhẩm tính là 5 ngày nữa là đến ngày rước dâu của chị Nghĩa, 4 ngày nữa là gia đình nó tổ chức lễ tiệc vu quy cho chị ; vậy là chị Nghĩa không nói đùa rồi, chắc chắn là ngày đó, sau khi kết thúc lễ tiệc vu quy xong thì tối đó, chị sẽ đi chơi cùng nó. Tại sao lại qua đêm cơ chứ ? Rồi sẽ ngủ ở đâu? Tuy Lợi có lo lắng, hồi hộp nhưng rồi, khi nghĩ đến chuyện sắp sửa đi chơi cùng với người chị mà nó yêu thích là nó cảm thấy hớn hở và nó mau chóng chìm vào giấc ngủ say sưa, không mộng gian qua đi thật nhanh! Mới đó thắm thoát, lễ tiệc vu quy của chị Nghĩa đã đến, kéo dài từ 8 giờ sáng đến tận 1 giờ trưa mới kết thúc. Khi chú rể cùng với ông bà thông gia vừa lên xe hơi trở về Sài Gòn để chuẩn bị cho lễ rước dâu vào ngày mai, lập tức chị Nghĩa đi tìm Lợi và nói nhỏ vào tai nó là chuẩn bị lên đường. Lúc đó, Lợi vẫn còn ngồi nơi bàn tiệc ; nghe vậy, nó lật đật đứng dậy đi ra ngoài trước. Chị Nghĩa thay bộ đồ cưới ra và xin phép bố mẹ cho Lợi lấy xe Honda chở chị ra Vũng Tàu có chuyện quan trọng. Thấy chuyện cưới hỏi đã được xếp đặt đâu vào đó, không còn vướng mắc nữa nên bố mẹ liền đồng ý ngay. Thế là chị Nghĩa và Lợi hớn hở, phấn khởi lên đường và chỉ nữa giờ đồng hồ sau, hai chị em đã có mặt tại Bãi Sau – Vũng thường như những du khách khác có mặt trên bãi tắm, chị Nghĩa và Lợi đi mướn quần áo tắm, phao tắm, dù che. Hai chị em vui vẻ rượt đuổi nhau, chạy từ trên bãi xuống nước và bắt đầu vẫy vùng trên sóng nước cho quên đi những mệt nhọc, đắng cay của cuộc đời. Hai chị em cùng tròng mình vào chung một cái phao lớn, lênh đênh trên sóng nước khoảng gần một tiếng thì bắt đầu thấm mệt. Chị Nghĩa và Lợi lại tiếp tục rủ nhau lên ngồi bệt trên bờ cát, đắp cát lên chơi trò xây lâu đài rồi bốc cát vừa chọi vào người của nhau vừa kêu la chí chập, hai chị em lại chạy xuống biển ngụp xuống nước cho sạch cát rồi ôm nhau, cười đùa rúc rích. Sau gần hai tiếng vui đùa thỏa thích trên sóng biển, chị Nghĩa và Lợi lên bờ tắm lại nước ngọt cho sạch cát và nước mặn trên người. Khoảng 20 phút sau, hai chị em đã có mặt tại một quán café sang trọng ở đối diện với Bãi Sau, ngồi nơi cái bàn sát mặt đường, chị Nghĩa uống café sữa đá còn Lợi uống café đá. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, mới đó mà hoàng hôn đã dần dần chuẩn bị buông xuống một màn đêm trên trái đất và nhân gian đang hối hả kết thúc một ngày làm việc để đón chào thời gian giải trí, nghỉ ngơi. Chị Nghĩa nói với Lợi là ngồi chờ chị nơi quán café để chị đi gọi điện thoại về nhà rồi hai chị em sẽ về Bà Rịa ăn cơm Chị Nghĩa ơi, chị gọi điện thoại về nhà có chuyện gì vậy? Lợi hỏi dò chị Nghĩa khi đang trên đường lái xe chở chị Bí mật mà em, lát nữa thế nào rồi em cũng biết!Về đến Bà Rịa, hai chị em chọn một quán cơm ở gần chợ Bà Rịa, trên con đường cùng chiều dẫn tới rạp hát Châu Thành. Quán cơm này ở ngay đầu con đường có rất nhiều nhà cho thuê phòng Nghĩa gọi chủ quán mang ra vài món ăn cơm đơn giản nhưng rất ngon nào là thịt bò xào cần, nào là canh chua cá dứa, nào là thịt kho tàu ăn kèm với dưa cải, cà pháo…Hai chị em do tắm biển đói bụng nên cùng nhau ăn thật ngon lành và hết sạch sẽ các Nè, em biết là hồi nãy, chị điện thoại về nhà có chuyện gì không ?- Chị không nói thì làm sao em biết được!- Em đoán thử xem, nếu em đoán được thì chị sẽ thưởng- Em chịu thôi!Chị Nghĩa nhìn Lợi cười bí ẩn rồi nói - Thôi để chị nói cho em nghe! Ban nãy, chị gọi điện về nhà báo cho bố mẹ biết là xe máy mình bị hư, phải sửa đến sáng mai mới xong còn hai chị em mình thì ngủ lại nhà bạn của chị và ngày mai mình sẽ về Nhưng chị ơi, giờ mình cũng đã ở Bà Rịa rồi! Vậy tối nay mình ngủ ở đâu? Sao phải nói dối bố mẹ hở chị?- Chứ em không nghe chị nói với em hôm trước sao? Vì có nhiều chuyện cần nói với em nên chị em mình phải đi chơi qua hết một đêm mới được. Em cũng đừng có lo là ngủ ở đâu! Có gì, hai chị em mình vào chổ mấy sạp thịt trong chợ cũng được mà! Chị Nghĩa vừa cười vừa khi ăn uống xong, chị Nghĩa dặn Lợi ngồi chờ chị khoảng 10 phút rồi nổ xe máy chạy đi. Khi chị quay lại, Lợi để ý thấy nét mặt chị Nghĩa ửng đỏ lên, hơi thở thì mệt nhọc giống như vừa mới chạy đua về chẳng bằng. Chị bưng ly nước đá lên thấm giọng - Nè em, nghe chị nói đậy! Chút nữa, em đi bộ vào đường này, đến cái nhà cho thuê phòng trọ đầu tiên ở mé bên trái có tên là Hoàng Ân. Em vào đó, xin hỏi mướn một căn phòng cho em và chị em. Em cứ đến đó trước rồi chị sẽ đến sau. Em nhớ nói với họ mình là người Sài Gòn xuống đây tìm bà con không thấy, do trời đã tối nên phải mướn phòng ngủ một người mộng du, theo lời chỉ dẫn của chị Nghĩa, Lợi đến nay phòng trọ Hoàng Ân. Chủ quán là một người đàn bà đứng tuổi, sau khi nghe Lợi trình bày liền dẫn Lợi lên một cái phòng rộng khoảng chừng 15 m2 trên lầu 3. Trong phòng chỉ bày trí một cái giường đệm phủ drap màu xanh dương rất rộng rãi, nơi mé đầu giường được xếp đặt sẵn hai cái gối tai bèo vải bao màu trắng và một cái mền con rồng cũng màu xanh dương. Trong phòng có ngăn riêng ra một phòng vệ sinh khoảng 3 m2 rất sạch sẽ. Nơi vách tường cạnh gường ngủ có gắn một cái quạt máy màu trắng và nơi vách tường mé đối diện với giường ngủ có gắn mấy cái móc áo treo sẵn khăn tắm, khăn mặt và quần áo pyjama dùng cho khách mướn phòng mặc ngủ. Lợi ngồi thừ ra trên giường vì nó cứ nghĩ ngợi đến một điều là đêm nay, nó được ngủ chung phòng với người chị mà nó yêu nó thích, dù chị ấy có hay không cho nó làm gì đi nữa thì cũng đủ cảm thấy trong người cứ hồi hộp, hoang mang, ngây ngây dại dại. Chị Nghĩa từ ngoài đi vào, nhìn quanh và nói - Có căn phòng như thế này là tốt rồi!

pha trinh chi gai truoc khi lay chong